Đến truờng đâu chỉ học văn hóa

Có những trò đua của tuổi học trò tưởng như vô thưởng vô phạt nhưng là thể hiện sự ngỗ ngược, và để những học trò như vậy biết cách học làm người và là người tốt thì người thầy luôn là người thật sự tâm lý và biết các xử lý tình huống như người thầy trong bài này.

 

Tin liên quan:

>> Những người thầy mở lối về nẻo thiện

>> Thầy giáo dạy văn tận tâm cùng học trò

>> Những thầy cô ấn tượng với học sinh

Bài học ngoài giáo án

Lớp 9C niên học 1969-1970 của trường cấp 3 (THPT) Phù Ninh năm ấy, tôi, cậu Hoàng, cậu Dung là ba tên chuyên đầu trò nghịch ngợm nhất. Bọn tôi nghĩ ra đủ các trò chọc phá mọi người, nhất là với các bạn nữ. Cả các thầy cô giáo dạy bộ môn cũng không thoát khỏi trò đó.

Tất nhiên với các thầy cô thì khác, bọn tôi chỉ dám đặt biệt danh cho các thầy cô và nói sau lưng. Ví dụ, cô Lượng dạy văn có biệt danh cô “điệu”; thầy Oánh dạy lý thì gọi là ông “đại hàn”, thầy Hải dạy sinh vật thì gọi là ông “Li-pít”. So với thầy Oánh thường ném phấn vào trán mấy đứa hay nói chuyện riêng, thầy Hải rất hiền, thương học sinh và quan trọng nhất là thầy giảng bài rất hay. Môn sinh nhạt phèo mà cứ đến giờ thầy Hải là bọn tôi há hốc mồm ra nghe.

 

Đến truờng đâu chỉ học văn hóa, Bài học làm người, nld, tuyen sinh, thong tin tuyen sinh, bao giao duc, hoc lam nguoi, hoc van hoa, thay co, nguoi thay, ky niem truong xua, nhung hinh anh ky niem truong xua

 

Không hiểu tại tướng tá thầy Hải “nông dân” quá hay tại thầy hiền lành không nặng lời với trò bao giờ, mà nhóm ba tên bọn tôi đặt biệt danh cho thầy là “li-pít”. Cứ thấy bóng thầy thấp thoáng đằng xa là một trong ba thằng bọn tôi lại kêu lên: “Li-pít tới rồi!”. Lần ấy, vừa qua giờ văn, nghỉ mười phút thì tới giờ sinh. Vừa thấy thầy Hải ôm chồng vở sắp vào lớp, cậu Hoàng to mồm nhất la lên. “Cô điệu vừa đi, Li -pít lại tới”. Nó còn nhai nhải những hai ba lần.

Hình như thầy Hải chợt dừng lại trước cửa lớp, lắng nghe, im lặng một lúc rồi mới bước vào. Bọn tôi lo lắng đã đành, trên mặt cô bạn lớp trưởng đầy vẻ lo sợ, hoang mang. Trò nghịch ngợm hỗn láo của ba tên bọn tôi chắc chắn sẽ đến tai thầy chủ nhiệm và thầy hiệu trưởng. Ba tên nhìn nhau, hoang mang, hối hận. Tôi cấu vào tay cậu Hoàng: “Sao to mồm thế? Đầu tuần chuẩn bị mà đứng dưới cờ”. Cả lớp đứng dậy chào thầy, 42 cặp mắt nhìn chăm chú nét mặt thầy Hải. Thầy vẫn cười tươi, đặt chồng vở và giáo án lên bàn, gọi lớp trưởng trả vở kiểm tra cho các bạn. Nhìn thầy bình thản ngồi giở giáo án, ngón tay gõ nhè nhẹ lên trang giấy, tôi thở phào. Thoát rồi, chắc thầy không nghe tiếng.

Thầy Hải bước xuống lớp, đi dọc hai dãy bàn, dừng lại trước bàn tôi và cậu Hoàng. Thầy nhìn chúng tôi thân thiện, rồi chỉ tay vào Hoàng. “Mời em Hoàng đứng dậy!”. Cậu Hoàng tái mặt, run run vịn bàn đứng lên.

Thầy quay lên bục giảng, nhìn bao quát cả lớp. “Trước khi vào bài mới, thầy muốn kể cho cả lớp nghe chuyện này. Hôm qua trên đường từ trường về nhà, qua khúc đường vắng, thầy bị một chú bé chăn bò bốc đất ném vào xe đạp. Thầy dừng lại, thấy cậu bé trông cũng khôi ngô, hỏi tại sao ném đất đá vào người đi đường? Nó cười và trả lời rất hỗn. Lúc đầu thầy rất ngạc nhiên, bây giờ mà vẫn còn những thiếu niên như thế sao. Thầy mới hỏi cậu bé. “Em có đi học không?”. Nó trả lời cộc lốc: “Không!”. Ồ, trẻ em bằng này tuổi không được đi học chắc hoàn cảnh gia đình sao đây? Thầy lại hỏi: “Thế em còn bố mẹ không?”. “Không!”. Nó nói xong, tự nhiên thầy không còn ngạc nhiên về hành động của cậu bé nữa. Hôm nay, vừa tới cửa lớp, thầy nghe tiếng có ai đó gọi thầy là “li-pít”, gọi cô Lượng là “cô điệu”. Chắc là ai đó vui miệng thôi, nhưng với thầy cô thì không được. Lúc đầu, thầy cũng rất ngạc nhiên... Các em được đi học, được gia đình và nhà trường dạy dỗ đến nơi đến chốn. Không phải học văn hóa, mà phải học cả cách làm người. Mai này khôn lớn, đi ra xã hội, mỗi khi tiếp xúc với ai, nói điều gì, các em cần cẩn trọng, suy nghĩ. Đừng để người mới gặp ngạc nhiên về mình, rồi sau họ lại không còn ngạc nhiên nữa, như câu chuyện của thầy vừa kể trên. Mời em Hoàng ngồi xuống. Chúng ta học bài mới”.

Khỏi phải nói hôm đó chúng tôi xấu hổ, nhục nhã đến thế nào, còn trong lòng thì vô cùng biết ơn, thán phục cách dạy học trò của thầy Hải. Tất nhiên sau này, trò nghịch ngợm của chúng tôi chấm dứt. Mấy chục năm trôi qua, tôi từng trải qua nhiều công việc, tiếp xúc với rất nhiều loại người, nhưng mỗi lần định mở miệng cất lên một câu nói đùa, tôi lại giật mình nhớ tới lời thầy Hải.

 

Xem thêm: Người thầy tật nguyền 21 năm dạy chữ trên giường

Bấm để theo dõi bình luận về bài viết này trên Facebook của bạn.

Tags

Đến truờng đâu chỉ học văn hóa, Đến truờng đâu chỉ học văn hóa, Bài học làm người, nld, tuyen sinh, thong tin tuyen sinh, bao giao duc, hoc lam nguoi, hoc van hoa, thay co, nguoi thay, ky niem truong xua, nhung hinh anh ky niem truong xua

Hỏi & Đáp

Bình luận của bạn

Bấm Like và kết bạn với Kênh tuyển sinh trên Facebook để nhận thông tin tuyển sinh nhanh nhất.

Tiểu học: Không bắt buộc dùng học bạ mới

Theo huớng dẫn thực hiện Thông tư 22 của Sở GD-ĐT TP.HCM đối với tiểu học, Không bắt buộc dùng học bạ mới. Hiệu trưởng cần hết sức chính xác và trách nhiệm khi quyết định việc lên lớp, hoặc ở lại lớp.

 
Chương trình đào tạo Kỹ năng cho sinh viên
Danh sách top ngành và học bổng du học Singapore 2016HOT - Danh sách top ngành và học bổng du học Singapore 2016
Chúng tôi chọn du học Singapore cùng trường ERCHOT - Chúng tôi chọn du học Singapore cùng trường ERC
Đảm bảo vị trí của bạn tại Trường Đại học Quốc tếHOT - Đảm bảo vị trí của bạn tại Trường Đại học Quốc tế
Bùng nổ Du học Canada Visa CES 2016 chương trình Cao đẳngHOT - Bùng nổ Du học Canada Visa CES 2016 chương trình Cao đẳng